Ngưỡng cửa sự trùng lặp

Một bệnh nhân của tôi tên là Perry, 67 tuổi, là một nhân viên bất động sản đã về hưu. Vợ ông lo lắng khi ông có vẻ như “khác với chính ông thường ngày”. Khi người vợ mang ông đến khám thì Perry lơ đãng và thờ ơ đối với những câu hỏi. Người vợ nói rằng khi bà ta đi mua bán hoặc đi thăm một người bạn mà về muộn thì thường thấy chồng mình đang dán mắt vào TV mà chỉ ngước nhìn khi bà vào phòng.
Khi tôi hỏi Perry là ông cảm thấy ra sao, thì ông đã hững hờ. Ông nói “Tôi chỉ đang già đi thôi. Không có gì không ổn với tôi. Cách đây 20 năm tôi chẳng có gì là không chắc chắn cả”. Nhưng thực ra Perry của 20 năm trước đây đã gieo hạt giống thói quen và lòng tin để đến bây giờ thành một Perry ngày hôm nay. Giống như nhiều người thế hệ ông, Perry đã sống lâu hơn song thân ông, những người đã lần lượt qua đời vào tuổi 70 và 72 sau một đời làm việc vất vả trong các xí nghiệp đóng giầy ở Boston. Những dự tính của ông cho chính mình có lẽ cũng do ông được chứng kiến quá trình lão hóa của song thân ông. Cha ông bị “cho về vườn” ở tuổi 65 và cứ ngồi suốt trên một cái ghế bấp bênh. Sau ba năm như vậy ông  bị đau tim. Bác sĩ của ông khuyên ông nên bỏ mọi hoạt động, khiến ông phải sống một cuộc đời tàn tật. Trong vòng một năm sau xuất hiện một bệnh mạch vành nữa, bệnh này đã gây tử vong.
Trái lại, mẹ của Perry thì vẫn hoạt động suốt đời. Giống như nhiều phụ nữ tầng lớp lao động của quá khứ, bà cũng chăm sóc chồng và gia đình, nấu nướng, làm việc nhà, giặt giũ quần áo, đồng thời vẫn giữ việc thu chi. Dù có thể nói khác về một cuộc sống như vậy, song chính cuộc sống đó đã giữ cho bà một thể trạng tốt hơn nhiều so với người chồng; bà không có những vấn đề về tim hoặc huyết áp, và may mắn là bà lại không hút thuốc lá (một thói quen bà cho là không phải của đàn bà). Tuy nhiên, sau khi người chồng qua đời bà đã rơi vào cảnh đờ đẫn và cô đơn, dường như không còn muốn sống làm gì nữa. Không còn ai để chăm sóc và không muốn là một gánh nặng cho con cái, bà như một người sống bán ẩn dật. Cuối cùng bà đã qua đời sau một loạt những đột quỵ.
Việc Perry được chứng kiến sự lão hóa đã được lập trình bằng hai câu chuyện về cuộc đời này, và cho dù ông có lẽ không có ý thức coi chính mình sẽ có kết thúc như song thân ông, song ông xem ra như đang ở ngưỡng cửa sự trùng lặp mà song thân ông đã lão hóa bằng cách chấp nhận vô thức những điều họ vẫn tin vào. Ông đã không còn kiểm soát được quá trình lão hóa do không còn đụng tới chính nhận thức của mình nữa.

Be the first to comment

Leave a Reply

Your email address will not be published.


*